noi bat dau dat nuoc

NƠI BẮT ĐẦU ĐẤT NƯỚC

 
Nơi ấy, nơi chúng tôi sẽ đến là trên điểm cao gần 2.000m. Nơi “Chân đạp mây bay, tóc vờn gió núi”. Nơi bóng người lẫn trong bóng mây. Nơi  nét bút tô đậm màu nâu nâu với những gạch nối đứt đoạn, nét vẽ thể hiện đường biên giới lãnh thổ của dải đất liền hình chữ S - Việt Nam.

Phút giải lao bên chân dốc

Trời vẫn mưa. Đã hơn 3 ngày, mưa chưa hề ngớt. Mấy anh em trong đoàn rùi rắng mãi rồi cũng quyết định đi. Ngước mắt lên nhìn phía đỉnh núi, nơi đặt mốc ngã ba biên giới Việt - Trung - Lào, chỉ thấy mây là mây, mờ sương giăng.

Để bảo đảm an toàn và làm nhiệm vụ dẫn đoàn, đồn biên phòng A Pa Chải, cử Trung úy Ngô Văn Nghi, người có biệt danh “người dẫn đường vĩ đại” với ngót 100 lần đưa các đoàn lên mốc và chiến sĩ Lò Văn Thà, 18 tuổi, chiến sĩ mới nhập ngũ. Cùng đi lên mốc ngã ba biên giới, ngoài tôi là phụ nữ còn có Đại tá Phạm Thanh Khương, Phó Tổng biên tập báo Biên phòng và nhà báo Đặng Đức Giang (báo Nhân dân) - nguyên là Trung úy Biên phòng.

Theo dự tính, hành trình lên đến mốc khoảng 2,5 tiếng đồng hồ đi bộ và có chừng 4km có đưa xe ô tô. Gặp phải ngày mưa, xe ô tô chỉ đưa chúng tôi đi được gần 1km thì dừng lại vì đường trơn. Thấy chúng tôi thở ngắn than dài vì phải đi bộ thêm cả quãng đường dài, anh Ngô Văn Nghi an ủi: Đi bộ đoạn này sẽ giúp có sự “khởi động” tốt trước khi bắt đầu một hành trình dài. Nói đoạn, anh chuẩn bị cho mỗi người một chiếc gậy, rồi cười bảo: Chiếc gậy sẽ là “bảo vật kỷ niệm” đấy. Đi xong chuyến này, mang về dưới xuôi hoặc để vài ba chục năm sau, đem bán đấu giá. Lúc đó, giá trị lắm...

Mặc dù vẫn đang đi trên sườn đồi thấp nhưng chúng tôi đã phải lội qua mấy đoạn suối. Anh Nghi bảo: Con suối nhỏ này vào ngày nắng, có thể nhảy qua được. Mấy hôm nay có mưa, nước nguồn đổ về. Nước suối dâng cao đến thắt lưng, những rều rác trôi theo dòng chảy bị xoáy cuốn, xoay tít. Những hòn đá to, trơ lì, nằm lúp ngúp dưới dòng nước đục ngầu màu riêu cua. Mọi người lợi dụng chỗ mấy cái cây lòa xòa mặt suối, chọn giải pháp tay chống gậy, tay lần cây, dò từng bước để qua.

Đến chân núi, ngước nhìn lên để hình dung ra quãng đường sẽ leo. Những đám mây đen vẫn vần vũ trên đầu và mưa hắt vào mặt ràn rạt. “Vật cản” đầu tiên chúng tôi phải vượt là rừng gianh. Dốc gần như dựng đứng và trơn trượt. Một rừng gianh bạt ngàn, chỉ có gianh và gianh. Những lối mòn vô cùng hoang sơ, không tầng bậc và đang bị cơn mưa rừng rửa trôi. Anh Ngô Văn Nghi cho biết, lối mòn này là lối trâu đi. Những vết chân trâu chồng lên nhau, nham nhở và lở loét. Cả lối mòn đậm mùi khăn khẳn của bầy trâu để lại. Hai bên lối mòn, những cây cỏ gianh cao quá đầu người, luôn chao đảo, ngả nghiêng theo chiều gió. Thỉnh thoảng anh Nghi lại nhắc nhở, lá cỏ gianh sắc, nếu chẳng may trượt chân cũng đừng cố bám vào bụi lá cỏ. Lá gianh sẽ cứa nát tay. Nghe anh Nghi nói, tôi xòe bàn tay. Lòng bàn tay đã nhâm nhấp máu.

Đoạn rừng gianh khó đi nhất và cũng dài nhất. Độ dốc rất lớn, gần như dựng đứng. Chân người đi trước gần như ngay trên đầu người bước sau. Mỗi khi bước lên, bàn chân gập lại, đầu gối chạm tới cằm. Anh Nghi cho biết, trong một vài chuyến đi, khi vượt dốc này, có người bị say nắng, tăng, hạ huyết áp và... nôn tại chỗ. Ở đoạn rừng gianh này, không chỉ lên khó mà xuống còn khó hơn nhiều. Anh Nghi kể, có một lần, trong đoàn lên tham quan, có chị, khi xuống, không làm sao bước đi được, đành ngồi bệt, thả trôi xuống chân dốc. May là rừng gianh đang cuối xuân, chứ đầu xuân, sẽ gặp rất nhiều nguy hiểm vì chồi gianh mới mọc, rất nhọn và cứng. Lúc đó, chả biết sẽ như thế nào nữa. Chắc chỉ còn mỗi cách duy nhất, đưa đi... cấp cứu.

Hết rừng gianh, chúng tôi đến rừng già. Những cây cổ thụ sừng sững to tới ba, bốn người ôm. Các cây dây leo nhằng nhịt như mạng nhện. Rồi những cành phong lan xòa xuống ngang mặt người. Những bông hoa lan nhỏ li ti vương trên lớp lá rụng. Cả cánh rừng tịnh không một tiếng chim kêu. Mùi ẩm mốc, ngai ngái, tiếng cành cây gẫy lách tách sau mỗi bước chân. Thi thoảng, một vài tảng đá “mồ côi” lại sừng sững trước mặt. Tiếng mưa rơi trên tán lá rừng già lộp bộp. Chốc chốc, nghe tiếng ào nước đổ xuống từ trên cao do các lá cây rừng giữ  lại.

Dốc rồi dốc, rồi lại dốc. Trước khi đi, kế hoạch cứ 1 tiếng thì nghỉ 15 phút. Nhưng vì dốc nhiều quá, đi được 15 phút thì chân tay đã rệu rã, nặng như đeo đá, không thể lê nổi bước chân. Thế là nghỉ. Kế hoạch vỡ. Có nhiều đoạn, dốc đứng, trơn, chiến sĩ Lò Văn Thà đi trước dùng con dao của người Mông phạt những cành cây xòa ra hai bên đường, rồi đào thành các hốc nhỏ để chúng tôi có thể bấu chân vào đó mà leo lên. Có đoạn, dốc đứng quá, Lò Văn Thà bò lên, cầm theo đoạn dây thừng đã chuẩn bị, tìm một cái cây khá vững chãi ở ven đường buộc chắc. Từng người bám dây đu lên. Vì dốc dài, chiếc dây chao bên này, quăng bên kia. Mỗi lần như thế, không còn cách nào khác, phải để hông hay bả vai, bắp chân, bắp đùi “đập” vô tư vào những gốc cây hay tảng đá bên dốc.

Vượt dốc

Tôi cố gắng theo sát những người lính dù có chậm chạp hơn và mỗi bước chân dấn thêm, khoảng cách đến mốc gần hơn thì tôi càng hiểu, vì sao Trung úy Ngô Văn Nghi được những người đi trước đặt mệnh danh là “người dẫn đường vĩ đại”. Trước khi đi, Thiếu tá Bùi Văn Hồng, Chính trị viên đồn đã giới thiệu cho chúng tôi biết. Mốc ngã ba biên giới nằm ở độ cao 1.863m so với mặt nước biển. Chỗ đồn đứng chân mới là điểm cao 892m. Như vậy, để lên được đến mốc, chúng tôi hình dung phải leo lên độ cao khoảng 1.000m nữa. Tính theo đường bộ thì quãng đường từ A Pa Chải lên đến mốc hơn chục cây số. Điều mà dân “phượt” say mê ở A Pa Chải không phải vì độ cao mà vì độ dốc, đường đi lên theo sống núi, không theo đường mòn quanh núi như quy luật vốn có. Những người đã từng chinh phục đỉnh Phan Xi Păng, cao 3.143m trên mặt nước biển, khi lên đến đây cũng đã phải thốt lên: Đỉnh Phan Xi Păng chưa thấm vào đâu so với A Pa Chải. Độ dốc ở những ngọn núi, quả đồi khu vực A Pa Chải chủ yếu là 45 độ, nhiều chỗ 50-70 độ, thậm chí phải vượt qua cả những vách núi dựng đứng.

Càng sát điểm mốc, dốc càng dựng đứng và trơn trượt hơn. Những cây dẻ già cao vút, lớp vỏ trắng như những cây bạch dương trong bức tranh của Lê-vi-tan. Bây giờ, không phải mùa dẻ nhưng trên đường, chúng tôi vẫn nhìn thấy những quả dẻ rơi xuống còn nằm trên lớp lá mục. Đường càng lên càng dốc và trơn trượt. Lúc này sức đã kiệt, ai cũng đã thấm mệt, chúng tôi phải tìm đường đi vòng để bớt dốc hơn. Cuối cùng, đồng hồ chỉ 1 giờ chiều chúng tôi lên đến mốc. Bấm đốt ngón tay, vừa tròn 5 tiếng đồng hồ.

Cột mốc được làm bằng đá gra-nit, hình lăng trụ, cắm giữa một hình lục giác, ngoài cùng là khối vuông mỗi cạnh dài 5m. Ba mặt mốc, hướng về nước nào thì được khắc vào đá bằng chữ của quốc gia đó. Trên dòng chữ xác nhận chủ quyền của quốc gia, có gắn quốc huy bằng đồng của mỗi nước và dưới cùng là năm hoàn thành. Các chiến sĩ biên phòng vội vàng chỉnh trang lại quân phục, nghiêm trang chào cột mốc. Tôi cũng vội bước đến, đứng vào trong hàng, giơ tay chào.

Tổ quốc đây! Bắt đầu từ chính nơi này vang lên hai tiếng thiêng liêng: Tổ quốc.

Theo bienphong.com.vn
 
 TAG: A Pa Chải du lịch Lai Châu du lịch Tây Bắc ngã ba biên giới A Pa Chải Nhật ký lữ hành nơi con gà gáy 3 nước nghe tiếng tour Tây Bắc
 

Quý khách tham khảo: BẢNG GIÁ TOUR

NỘI DUNG LIÊN QUAN

Một ngày ở chợ phiên Sín Chéng, Lào Cai

Nằm cách trung tâm huyện lỵ Si Ma Cai hơn 10km, trước đây đường sá đi lại khó khăn, nên Sín Chéng gần như tách biệt với bên ngoài. Rào cản ấy khiến đất và người Sín Chéng khó vươn lên làm giàu như vùng thấp, nhưng cũng bởi vậy mà những giá trị truyền thống từ bao đời nay vẫn được gìn giữ...

Thăm Parsong - Đà Lạt của đất nước Lào

Khí hậu ở Paksong giống như Đà Lạt ở Việt Nam, phát âm đúng tiếng của người bản xứ là “Pak xòn”. Đêm ở Pak Xòn quá lạnh, dù vừa vượt quãng đường xa gần 600 km từ TP.HCM sang đây, nhưng tôi và anh bạn nhạc sĩ Quang Lộc không ngủ được, bèn trở ra xe lấy chai rượu trắng đặc sản của Lào và bọc xoài mà anh bạn ở Suối Đá tặng, mang vào ngồi bên nhau mượn chút men say để ấm lòng cho dễ ngủ…

Đi chợ phiên vùng cao

Cái thứ chợ phiên nó mộc mạc, đơn sơ bởi vài ba dãy lều quán, nó sặc sỡ, quyến rũ bởi hằng trăm bộ thổ cẩm theo sơn nữ xuống núi, nó chếch choáng hơi men bởi bát rượu ngô men lá cay nồng...

Hải Vân quan vui trở lại

Đoạn đường qua đèo Hải Vân nối tỉnh Thừa Thiên Huế với Đà Nẵng dài ngót 20km, uốn lượn như một sợi dây thừng nằm chênh vênh vắt qua các sườn núi. Từng đoàn xe chở khách du lịch nối đuôi nhau, hối hả leo dốc rồi cấp tập dừng lại chốn đỉnh đèo để thưởng ngoạn thành lũy 7 thế kỷ trên đường thiên lý Bắc Nam...

Sa Pa: Chậm rãi và vội vã

Một miền sơn cước lặng lẽ và mộc mạc ẩn mình trong bồng bềnh mây núi nhưng luôn ẩn chứa bao điều kỳ diệu. Cho dù bị tàn phá hoang tàn trong chiến tranh biên giới năm 1979, nhưng Sa Pa đã nhanh chóng hồi sinh...
  Xem toàn bộ danh sách [Lên đầu trang]
 

KHÁM PHÁ VIỆT NAM

Khám phá Tả Phìn – Sapa

Khám phá Di sản văn hóa thế giới thành Nhà Hồ

Kỳ ảo núi rừng Bạch Mã

Xín Mần: Cung đường của huyền thoại

Mường Lò - vùng đất lịch sử và huyền thoại

Cao Sơn - Vẻ đẹp hoang sơ của núi rừng Tây Bắc

KINH NGHIỆM DU LỊCH

Chống say xe khi du lịch?

Du lịch tiết kiệm mà vẫn sướng

7 loại bệnh dễ gặp nhất khi đi biển mùa hè

Kinh nghiệm đi rừng nhiệt đới

15 địa điểm bạn nên đến khi bạn còn trẻ

NHẬT KÝ LỮ HÀNH

Sống chậm với Luang Prabang

Bồi hồi về thăm ngã ba Đồng Lộc

Nhớ lắm, Hạ Long ơi!

Một thoáng chợ phiên Cán Cấu

Thiêng liêng khăn tình yêu

Khoảng lặng ở thành phố ngàn hoa Nha Trang